3 min read

Ung thư và những câu hỏi

Ung thư và những câu hỏi
Photo by Kelly Sikkema / Unsplash

Tôi nhận kết quả ung thư thận và bắt đầu hoá trị 2 ngày trước. Lúc ấy, tôi không còn cảm nhận được gì, những gì tôi cảm thấy là nỗi đau và cô đơn vô cùng của mẹ. Tôi muốn ôm mẹ nhưng lại sợ sẽ khóc, hai mẹ con ôm nhau khóc, thế thì mệt lắm. Cả hai ngày liền tôi chả khóc gì, chỉ chạy từ chỗ xét nghiệm bổ sung này đến xét nghiệm bổ sung khác. Trong một khoảng không lặng nào đó, mẹ tôi hỏi sao tôi không khóc, tôi chỉ biết cười trừ vì thật lòng tôi nghĩ khóc cũng không giúp ích được gì.

Tôi bắt đầu khóc khi bác sĩ phụ khoa khuyên tôi gửi trứng vì sau hoá trị sẽ không có nhiều trứng như giờ. Giờ có gửi trứng đi thì tôi vẫn thấy mình thật ích kỉ nếu sinh con ra mà con không khoẻ mạnh được. Ước mơ có một gia đình bình thường, chăm sóc và nuôi nấng con cái của tôi nghe sao xa vời quá. Lần thứ hai tôi khóc là khi tôi ôm Như, cứ ôm và khóc. Giữa hai đứa bạn chơi với nhau trên chục năm, bên cạnh nó tôi luôn thoải mái là chính mình, cũng chả còn khoảng cách gì giữa tôi và nó. Lần thứ ba tôi khóc là khi bạn điều dưỡng khuyên tôi cạo đầu trước khi tóc rụng hết: "Chị có mái tóc đẹp quá!". Ấy thế tôi nhận ra, mấy thứ tôi trân trọng quý giá bấy lâu giờ lại như cứ dần đà nghe xa vời với tôi.

Tôi bắt đầu thắc mắc như bao bệnh nhân khác là từ khi nào tôi lại bệnh hay do cái gì được cơ chứ. Tôi đã chăm sóc bản thân mình đủ tốt chưa hay tôi làm sai chỗ nào rồi? Vật dụng xài hàng ngày có cái nào tôi chưa chú ý không? Tôi có thói quen gì xấu không? Rồi tôi chợt nhận ra, cũng chưa quan trọng lắm trong thời gian điều trị.

Tôi bắt đầu đặt câu hỏi khác với bản thân, với Như là làm cách nào để tôi giữ được tinh thần để vượt qua cơn bão tố này. Như nó có cái cách hay lắm, nó mua sẵn mấy cái nón để khi tôi trọc đầu còn đội. Nó bảo cần gì đeo tóc giả, đội nón cho cute. Tôi chợt nhận ra tình yêu thương từ gia đình và bạn bè là nguồn động lực to lớn cho tinh thần của tôi. Bên cạnh họ, chỉ cần nói chuyện bình thường và vui cười thôi cũng đã rất tuyệt.

Dạo này tôi cũng về ngoại nhiều hơn, thiên nhiên và không gian thoáng đãng làm tôi thoải mái hơn rất nhiều lần. Tôi hay dành thời gian đi dạo, hóng gió bên nhà ngoại hay cậu Lương.

Tôi bắt đầu liên lạc với những người bạn cũ, ở xa nhưng lâu nay cứ sợ phiền hà mà không liên hệ. Những người mà đó giờ, đối với tôi họ luôn dễ thương như vậy mà chỉ cần nghĩ tôi họ thôi, tôi cũng có thể bật cười được. Nhắn tin cũng được, gặp mặt càng tốt, chỉ cần nghe những câu chuyện của họ thôi cũng thấy thật ấm lòng.

Và tôi cũng bắt đầu viết nhiều hơn, chắc để suy nghĩ trong tôi được thoát ra và thông suốt hơn. Nghe nhạc, yoga và thiền định cũng trở thành một phần của hành trình mới. Khi do dự không biết viết gì thêm cho bài post này, tôi nghĩ mình nên để dành nội dung cho bài post khác dị. Yêu thương thật nhiều!