2 min read

Mỗi ngày sống là một niềm vui

Mỗi ngày sống là một niềm vui
Photo by Vi Tran / Unsplash

Con người khi sống giữa bệnh tật mới thấy giá trị quý báu của một cuộc sống bình thường. Tôi chính là con người đó.

Mỗi sớm bắt đầu với tôi là một món quà. Tôi bắt đầu tự kiểm tra xem hôm nay cơ thể mình thế nào, tâm thế mình ra sao. Tôi trân trọng những cơ hội mà tôi được hít thở và nhìn ngắm thế giới này. Tôi thích dậy sớm hơn, khi trời còn mờ sáng - những buổi sáng tinh tươm và tiếng chim hót có thể xoa dịu đi mọi thứ khác. Những chiếc xe tải đi qua đường cũng không làm tôi khó chịu như trước. Và điều quan trọng hơn cả là tôi học cách thương yêu mẹ tôi nhiều hơn.

Tôi nghĩ thương yêu ai đó không khó, nhưng học cách thương yêu đúng ai đó thì không dễ dàng gì. Mẹ tôi là người khó thương hơn người khác, vì bà ấy gan góc và độc lập hơn. Nhưng bà ấy lại là người nhạy cảm và cần tình thương yêu nhiều phần hơn người khác, có lẽ vì cuộc đời bà đã từng gắn quá nhiều với sự cô độc và hắt hủi. Tôi bắt đầu hiểu bà nhiều và sự vô tâm bấy lâu nay tôi dành cho bà. Tôi nhận ra không có sự bắt đầu nào là muộn màng cả, quan trọng là tôi đã bắt đầu nó.

Tôi dành phần lớn thời gian quan sát và lắng nghe những thứ bà làm hay nói. Mẹ tôi quen tay và cũng thích tự làm nhiều thứ bà nghĩ là tốt cho tôi. Vì thế, tôi cứ để bà làm. Có lẽ tất cả các bà mẹ đều sẽ thấy hạnh phúc khi làm tất cả cho con mình và được đón nhận, được biết ơn.

Tôi cũng học cách dịu dàng với mẹ hơn, phần lớn bà nói gì tôi cũng thấy buồn cười và ngộ nghĩnh. Bà làm gì tôi cũng đón nhận lấy vì tôi thấy mỗi giây phút với bà cũng đủ may mắn rồi. Tôi muốn mẹ thấy tôi tươi tắn, vui vẻ và khoẻ mạnh - đó có lẽ là món quà to bự nhất của tất cả các bà mẹ trên thế giới này. Con thương mẹ.